Friday, January 28, 2011

diary #2

Tôi đã để nước mắt rơi, một cách vô thức, khi nghe album Tohoshinki Premium Classic Collection.

Đơn giản chỉ là những bài hát quen thuộc, thậm chí là xưa cũ, được phối lại cho dàn nhạc giao hưởng và phiên bản của music box.

Không giọng hát, chỉ có giai điệu đẹp như mơ.

Vậy mà, tôi đã khóc.

Theo cách nhẹ nhàng và đơn giản nhất.

Đeo tai nghe, nước mắt rơi.

Thản nhiên, như chẳng vì một lí do rõ ràng nào cả.





Là, tôi đã đau, một cách nhẹ nhàng.

Tuesday, January 4, 2011

quote #2

"Tôi nghĩ là sẽ tốt hơn nhiều nếu anh đánh tôi, đâm tôi, siết cổ tôi, hay bất cứ cái gì đó đại loại vậy. Tôi đơn giản không thể chịu đựng những đau đớn vô hình."





from _____
by  Analeigh.

Monday, January 3, 2011

quote #1

"Tôi chợt thấy tình yêu của mình sao mà giống chiếc chuông gió kia: chẳng mấy khi phát ra thanh âm, nhưng cứ mãi đong đưa, đong đưa, hoài trong thinh lặng."





from _____
by Analeigh.

Saturday, January 1, 2011

diary #1

Đôi khi, tôi muốn đến một nơi nào đó thật xa.


Đâu đó, với bầu trời xanh nhạt và bóng bay đỏ.
Đâu đó, với hoa anh túc, đỏ rực rỡ trong ánh nắng vàng nhạt.
Đâu đó, với giọng hát của cả năm người bọn họ.
Đâu đó, với tình yêu bé nhỏ của tôi.


Là tôi muốn, dù chỉ trong một thoáng thôi, được đặt chân đến đó.


Để rồi, tôi sẽ lại đắm chìm trong yêu thương và đau đớn của riêng tôi.


Và, biết đâu chừng, tôi sẽ tìm lại được hạnh phúc của tôi, giấc mơ của tôi.
Thứ mà bấy lâu nay, tôi vô tình để lạc đi mất.




Friday, December 31, 2010

Foreword

Tôi là người có những cảm xúc mãnh liệt nhưng không hay biểu lộ chúng một cách chân thật hay nhiệt thành.

Nói đúng hơn, tôi thực sự gặp vấn đề với việc làm-cho-người-ta-hiểu.

Thế là tôi giữ chặt những cảm xúc của mình, cho tới khi chúng vượt ngoài tầm kiểm soát, bốc cháy rồi bùng nổ.

Và rồi, tôi viết.

Diary #7

Nhớ năm 16 17 tuổi đã từng viết về anh và chị. Hồi đó trẻ nít viết rất dramatic emo nhưng thật sự là mê đắm anh chị. Nhớ tới hồi 18 tuổi đi...