Được rồi, mình chưa chết.
Thừa nhận là đã làm quá lên khi chuẩn bị đồ đạc để Bắc tiến.
Chưa chết, tạ ơn Chúa.
Đây là lần thứ mấy ra Hà Nội cũng chẳng rõ, chỉ biết là sau bao nhiêu lần đặt chân lên đất Thủ đô, đây là lần đầu tiên cảm thấy: "well, it's not that bad".
Mặc cho các viễn cảnh đen tối mà bản thân đã vẽ ra khi còn ở nhà, mọi chuyện cũng không tệ lắm.
Các viễn cảnh đó đại loại như:
- thời tiết (lần đầu tiên ra ngoài này vào THÁNG BẢY)
- học hành điên cuồng
- 1 số phần tử khó đỡ
- tiếng Bắc (bản thân thực sự sẽ phát điên nếu cứ liên tục nghe)
- vài hiện tượng khó đỡ đã từng trải qua vào những lần ra Hà Nội trước
- vân vân và vân vân...
Thực tế là:
- 17h mình xuống sân bay Nội Bài, tối đó trời mưa. Và thời thiết tiếp tục trở nên khá dễ chịu từ hôm đó.
- học hành cũng không đến nỗi quá lắm. Mình vẫn fangirling và nhảy nhót thường xuyên =)))))))))))))
- các phần tử cũng không khó đỡ lắm, vẫn còn ở mức đỡ được.
- cái này thì, mình chỉ muốn nói: GIA HY À, MÀY LÀ CỨU TINH CỦA TAO!!!!!!!!!! (mặc dù tao biết mày cũng sẽ nói điều tương tự với tao =))))))))))))))
- ở nhà cả ngày, không hề bước ra khỏi cửa, khỏi nói đến chuyện ra đường. Suy ra, ở đây cũng không khó đỡ lắm nếu mình chỉ ngồi lì ở nhà =)))))))))))))))))))))
Vâng, mình chỉ muốn nói thế.
Mình vẫn khỏe mạnh, ăn ngày 3 bữa, ngủ ngày 2 lần, lên mạng lúc khuya, bài vở sơ sơ, ăn chơi đều đều, y như cũ.
Nói túm lại là, mình ổn.
Mừng ghê gớm.
No comments:
Post a Comment