Và anh túc đỏ đã quay lại, dưới bầu trời xanh nhạt, giữa cánh đồng lúa mạch đang độ xanh rì, hướng về chân trời thoảng tím trong ánh nắng vàng rực, rạng rỡ như chưa từng rạng rỡ.
Nhìn tôi.
Và cười.
Như cái thuở xa xưa nào đó tôi chẳng nhớ rõ.
Hạnh phúc.
Tôi tỉnh dậy, mắt ướt.