Monday, April 25, 2011

Rec #2

Afterimage by twhitesakura 




"Summary: A wife, a house, 2.5 children. Life for Yunho after Dong Bang Shin Ki."










Because it breaks my heart, literally.





Sunday, April 24, 2011

Rec #1

Over the Moon by guu_dammit




"Summary: About the things that you hope for and the things that you get. About acceptance of others, and acceptance of oneself. But most importantly: about things that, no matter what, are always meant to be."










Because I smiled and felt my mind at peace.





Monday, April 4, 2011

Grow old with you


Tôi là một đứa không bình thường, tôi biết thế.

Vì theo cái cách suy nghĩ của cái phần bình thường trong tôi thì không ai lại đi khóc khi xem một thứ như thế này bao giờ.

Một thứ dễ thương như thế này, đáng yêu đến dường này, ắt hẳn chẳng bao giờ khiến người ta rơi lệ khi xem.

Ấy vậy mà lại có tôi đấy.

Thì là tôi đã bảo, tôi là một đứa không bình thường mà.



Là tôi đã nghĩ đến họ, đến hai người bọn họ, đến cái tình yêu bé nhỏ của tôi khi tôi lần đầu xem cái video này.



Oh I could be the man that grows old with you
I wanna grow old with you.



Và, nước mắt rơi.











I wanna make you smile
Whenever you're sad
Carry you around when your arthritis is bad
All i wanna do, is grow old with you

I'll get you medicine when your tummy aches
Build you a fire if the furnace breaks
So, it could be so nice growing old with you,....

I'll miss you
Kiss you
Give you my coat when you are cold
Need you
Feed you
Even let you hold the remote control.

So let me do the dishes in our kitchen sink
Put you to bed when you've had too much to drink
Oh I could be the man that grows old with you
I wanna grow old with you.

(Grow old with you - Adam Sandler)

Thursday, March 24, 2011

Fangirl-ing

BAMBIDOPE...




BAMBIDOPE...




BAMBIDOPE...




BAMBIDOPE...




BAMBIDOPE...




VÀ BLOGSPOT!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!










*Cô ấy đã nghiêm túc trải qua 1 cơn adrenaline-tăng-cao-trong-máu hồi chiều này khi phát hiện ra việc Bambidope iu thưn chuyển qua blogspot, đồng nghĩa với việc public gần như toàn bộ các fanart từ trước tới giờ.

Và cô ấy gọi đây là entry fangirl-ing đầu tiên của mình, ở thành lũy cuối cùng của cô ấy ="=

Sunday, March 13, 2011

Poppy Flower

"Có đau không?", tôi hỏi.





Và anh túc đỏ đã quay lại, dưới bầu trời xanh nhạt, giữa cánh đồng lúa mạch đang độ xanh rì, hướng về chân trời thoảng tím trong ánh nắng vàng rực, rạng rỡ như chưa từng rạng rỡ.

Nhìn tôi.

Và cười.

Như cái thuở xa xưa nào đó tôi chẳng nhớ rõ.

Hạnh phúc.









Tôi tỉnh dậy, mắt ướt.

Friday, January 28, 2011

diary #2

Tôi đã để nước mắt rơi, một cách vô thức, khi nghe album Tohoshinki Premium Classic Collection.

Đơn giản chỉ là những bài hát quen thuộc, thậm chí là xưa cũ, được phối lại cho dàn nhạc giao hưởng và phiên bản của music box.

Không giọng hát, chỉ có giai điệu đẹp như mơ.

Vậy mà, tôi đã khóc.

Theo cách nhẹ nhàng và đơn giản nhất.

Đeo tai nghe, nước mắt rơi.

Thản nhiên, như chẳng vì một lí do rõ ràng nào cả.





Là, tôi đã đau, một cách nhẹ nhàng.

Tuesday, January 4, 2011

quote #2

"Tôi nghĩ là sẽ tốt hơn nhiều nếu anh đánh tôi, đâm tôi, siết cổ tôi, hay bất cứ cái gì đó đại loại vậy. Tôi đơn giản không thể chịu đựng những đau đớn vô hình."





from _____
by  Analeigh.

Monday, January 3, 2011

quote #1

"Tôi chợt thấy tình yêu của mình sao mà giống chiếc chuông gió kia: chẳng mấy khi phát ra thanh âm, nhưng cứ mãi đong đưa, đong đưa, hoài trong thinh lặng."





from _____
by Analeigh.

Saturday, January 1, 2011

diary #1

Đôi khi, tôi muốn đến một nơi nào đó thật xa.


Đâu đó, với bầu trời xanh nhạt và bóng bay đỏ.
Đâu đó, với hoa anh túc, đỏ rực rỡ trong ánh nắng vàng nhạt.
Đâu đó, với giọng hát của cả năm người bọn họ.
Đâu đó, với tình yêu bé nhỏ của tôi.


Là tôi muốn, dù chỉ trong một thoáng thôi, được đặt chân đến đó.


Để rồi, tôi sẽ lại đắm chìm trong yêu thương và đau đớn của riêng tôi.


Và, biết đâu chừng, tôi sẽ tìm lại được hạnh phúc của tôi, giấc mơ của tôi.
Thứ mà bấy lâu nay, tôi vô tình để lạc đi mất.




Friday, December 31, 2010

Foreword

Tôi là người có những cảm xúc mãnh liệt nhưng không hay biểu lộ chúng một cách chân thật hay nhiệt thành.

Nói đúng hơn, tôi thực sự gặp vấn đề với việc làm-cho-người-ta-hiểu.

Thế là tôi giữ chặt những cảm xúc của mình, cho tới khi chúng vượt ngoài tầm kiểm soát, bốc cháy rồi bùng nổ.

Và rồi, tôi viết.

Diary #7

Nhớ năm 16 17 tuổi đã từng viết về anh và chị. Hồi đó trẻ nít viết rất dramatic emo nhưng thật sự là mê đắm anh chị. Nhớ tới hồi 18 tuổi đi...